Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn ba mẹ của rôn, 9 tháng mang nặng đẻ đau, bao nhiêu năm nuôi con vất vả, công sinh thành, nuôi dưỡng của bố mẹ không biết đến bao giờ con mới trả hết. Chỉ mong bố mẹ sức khỏe tốt để mãi bên cạnh con.
🍀🍀🍀Cảm ơn vì tôi được điều hành và tổ chức những BUỔI CHÀO CỜ ĐẶC BIỆT như thế!🍀🍀🍀
🌻Trong cuộc đời mình, tôi đã từng tham gia và tham dự rất nhiều buổi chào cờ khác nhau. Khi còn là học sinh, lẽ dĩ nhiên, sáng thứ 2 hàng tuần nào mà chúng ta không tham gia sinh hoạt dưới cờ – hay còn gọi là hoạt động chào cờ chứ. Tiết chào cờ hồi cấp 3 luôn là thời điểm để mà tôi tranh thủ trò chuyện riêng, tám chuyện cùng lũ bạn khi đó. Còn hồi cấp 2 thì tôi chẳng có thời gian mà trò chuyện với bọn bạn vì tôi đảm nhiệm vai trò Liên đội trưởng 3 năm lớp 6, 7, 8 liền, nên phải làm gương chứ. Nào là điều hành phần nghi thức, sau đó hô cho các bạn đứng nghiêm, chào cờ, rồi hát quốc gia, rồi tổng kết nhận xét các lớp nữa, oai lắm ^^. Còn hồi cấp 1 thì hiện tôi không nhớ kĩ lắm; có chăng thoáng qua hình ảnh những buổi ngồi ngoan theo hàng chờ đến lượt lớp mình được khen thì vỗ tay. 😀
❓❓❓Bạn hỏi, thế thì sao, kể chuyện chào cờ làm gì?
🌱Ơ, phải kể chứ vì bây giờ tôi mới vào phần chính này, phía trên là chào mào thôi, kể lể tí chuyện hồi xửa hồi xưa, đại ý là tôi cũng đã có duyên và từng có kinh nghiệm điều hành chào cờ với vai trò là học sinh rồi.
🌱Còn bây giờ ở Ban Mai, tôi điều hành và tổ chức chào cờ với vai trò là giáo viên cơ.
❓❓❓Bạn hỏi tiếp, thế thì sao? Có gì khác đâu? Cũng vẫn là tổ chức hoạt động sự kiện thôi mà, có gì mà ghê gớm?
🌱Ơ, không ghê gớm mà là đặc biệt. Đặc biệt vì tôi tổ chức chào cờ cho đối tượng các con học sinh mầm non tham gia, cái bọn trẻ con mầm chồi lá từ 3 – 6 tuổi ý, cái bọn trẻ con mà còn khóc lóc ỉ ôi mỗi sáng đến trường nếu không thích đi học, rồi nắng mưa cũng ảnh hưởng đến tâm trạng; hay có khi cô nói mà con chưa kịp hiểu cô nói gì ý; và không phải tổ chức cho 10 – 20 – 30 cháu theo lớp mà sáng thứ 2 nào tôi cũng được gặp tất cả bọn chúng (có mấy trăm cháu thôi mà), tại nơi mà chúng tôi gọi là Nhà hát của những giấc mơ. Ấy vì thế mà lúc nào tôi cũng tự hào nhất trường vì tôi có đến mấy trăm đứa con lận.
❓❓❓Thế bạn đã bao giờ tham dự một buổi lễ chào cờ của học sinh mầm non chưa?
👉Chắc có, nhưng tôi khẳng định luôn là Lễ chào cờ ở trường tôi khác bọt lắm và cực kỳ đặc biệt nữa. Để tôi kể bạn nghe nha.
1️⃣Thứ nhất, về tên hoạt động: chúng tôi gọi đó là hoạt động TRUYỀN CẢM HỨNG đầu tuần.
2️⃣Thứ hai, về quy mô: chúng tôi tổ chức hoạt động tập trung cho toàn bộ học sinh mẫu giáo trong trường, lẽ dĩ nhiên, tùy thuộc số lượng học sinh mỗi năm ( 400 – 600 hs và có khi nhiều hơn thế 😃)
3️⃣Thứ 3, về thời gian: 20 – 25 phút. Vâng, xin nhắc lại: gói gọn trong vòng 20 – 25’ thôi nha. Vì sao? Vì đặc điểm các bạn mầm chồi lá ko tập trung được lâu như học sinh tiểu học ạ; nên mỗi hoạt động chỉ duy trì được nhiêu đó thôi.
4️⃣Thứ 4, về hình thức tổ chức: tập trung, mỗi lớp xếp một hàng dọc ngay ngắn, học sinh đứng tham gia hoạt động từ đầu đến cuối (à nha, HS tiểu học còn được ngồi ghế cơ mà HS mầm non của tôi thì các con đứng cơ, về khoản này thì các em bé hơn hẳn các anh chị rồi). Mà vì sao lại đứng? Sao không cho các con ngồi đi? Vì đơn giản là chúng tôi muốn các con được rèn luyện sức bền và ý chí kiên trì nha.
5️⃣Thứ 5, về nội dung hoạt động: Chào đón – Tâm thái truyền cảm hứng – Chào cờ – Tổng kết thi đua, vinh danh – Phát động phong trào tuần/ Định hướng hoạt động –Lãnh đạo Văn nghệ theo lớp – Hát/ nhảy tập thể – Kết thúc.
❓❓❓Bạn hỏi: có 20 – 25’ mà làm lắm hoạt động thế, rồi các con học sinh có thấy chán không? Rồi cứ đứng suốt thế, liệu có tập trung được không? Rồi là đông như vậy, có quản lý được không, kiểu gì học sinh chẳng nói chuyện?
🌱Ừ, các con không chán, lại tập trung chứ, chúng tôi vẫn quản lý được, các con cũng tranh thủ tâm sự với nhau mà, nhưng hoạt động vẫn diễn ra hiệu quả.
❓❓❓Why?
🌱Bởi vì chúng tôi là học sinh và thầy cô Ban Mai ạ ^^
❤️Cảm ơn các con học sinh và các thầy cô đã đúng giờ.
❤️Cảm ơn các con học sinh và các thầy cô đã phối hợp tích cực: từ nề nếp, tác phong di chuyển, đi lại, nói năng.
❤️Cảm ơn các nguyên tắc cùng thắng, tôn trọng khi tham dự hoạt động sự kiện: Mặc đồng phục tới trường; Trật tự lắng nghe; Di chuyển nhẹ nhàng.
❤️Cảm ơn những ánh mắt, khuôn mặt đáng yêu, rạng rỡ chào đón ngày thứ 2 đầu tuần.
❤️Cảm ơn những đôi mắt nhắm, những đôi tai biết lắng nghe, những trái tim cảm nhận Lời cảm ơn khi cô Diễn đọc.
❤️Cảm ơn những dáng hình nghiêm nghị, ngay ngắn; những cánh tay đặt trên ngực trái; cảm ơn những ánh mắt hướng về lá cờ Tổ Quốc, hô vang khẩu hiệu; Nghiêm! Chào cờ – Chào; cảm ơn những lời ca tiếng hát hào hùng ngân vang giai điệu Quốc ca hùng tráng.
❤️Cảm ơn những đôi tay giơ cao, nhiệt liệt chúc mừng những thành tích cá nhân và tập thể đã đạt được trong tuần.
❤️Cảm ơn những phần giao lưu, chia sẻ, định hướng phong trào, hoạt động, mở ra và thiết lập mục tiêu của một tuần học tập và làm việc mới cho các con và các thầy cô.
❤️Cảm ơn những tiết mục văn nghệ đáng yêu, công phu; với các MC 3 tuổi, 4 tuổi, 5 tuổi cực kì dễ thương đến từ các lớp.
❤️Cảm ơn những bài hát tập thể, những bài nhảy Flashmob khiến chúng ta thương nhau hơn, gần nhau hơn, tràn đầy năng lượng.
❤️Cảm ơn vì tuần nào chúng tôi cũng cùng nhau bắt đầu 1 tuần làm việc mới với tâm biết ơn, với cảm xúc yêu thương đong đầy, với tinh thần hào hứng, say mê, sáng tạo
❤️Cảm ơn vì chúng tôi, các thầy cô và các con học sinh, đã được nuôi dưỡng và bồi đắp nhân cách mỗi ngày như thế.
🌻🌻Cảm ơn, cảm ơn, và cảm ơn!🌻🌻
❤️Cảm ơn chị Mai Hoa vì đã cho em cơ hội được vinh dự đứng trước toàn trường, dẫn dắt các thầy cô và các con học sinh khởi đầu tuần mới với một hoạt động vô cùng ý nghĩa và truyền cảm hứng.
❤️Cảm ơn chị vì mỗi khi đọc lời cảm ơn, em lại nhớ tới buổi đầu tiên em tổ chức hoạt động này, chị đã dụng công, dụng tâm lên dự và góp ý để em làm tốt hơn, chuyên nghiệp hơn qua từng buổi.
❤️Cảm ơn vì các chị BGH luôn đồng hành, bộ phận kĩ thuật luôn hỗ trợ em trong quá trình tổ chức, các thầy cô giáo luôn phối hợp, các con học sinh luôn hào hứng tham gia.
❤️Cảm ơn vì mỗi buổi chào cờ lại mang đến cho em những cảm xúc khác nhau, không buổi nào giống buổi nào. Cảm ơn vì hoạt động này đã làm nên thương hiệu Ms Diễn và được nhớ tới bởi tất cả các con học sinh.
🌻🌻Cảm ơn, cảm ơn, và cảm ơn!🌻🌻
——————-

🌳 Gửi cô Mai Thị Lan Anh!
Em của ngày hôm nay đã khác em ngày hôm qua. Cô của ngày hôm nay cũng khác cô ngày hôm qua: không chỉ là hình ảnh của một người dám nghĩ, dám ước mơ và hành động nữa, mà còn là một người truyền cảm hứng để mỗi ngày đang sống, mỗi nhân duyên gặp gỡ đều thấy được những điều tích cực trong nhau, trong những điều bình dị mà cuộc đời đang dành tặng cho mỗi chúng ta. Để cùng nhau sống tròn vai, tròn việc, tròn nhân duyên, cùng nhau viết nên những câu chuyện đẹp cho từng ngày.
Viết về cô, có lẽ chừng đó là chưa đủ để phác họa hết. Và trong một khoảnh khắc như đêm nay – em cũng chưa thể hồi tưởng hết được những cảm xúc, câu chuyện, kỷ niệm mình đã đi qua, đã có cùng cô và Ban Mai trong hơn 6 năm qua.
Chỉ biết là sơ đồ nhân sự mở rộng thêm, em ít có cơ hội gặp gỡ, tiếp xúc thường xuyên, liên tục với cô như nhiều năm trước. Nhưng vẫn cảm nhận được năng lượng, sự tin yêu từ cô. Và vẫn luôn nguyện cầu cho những dự định, ước mơ phía trước của cô sẽ được viên mãn. Bởi em biết, đó luôn là những ước mơ mang lại nhiều giá trị lợi lạc cho số đông, thắp sáng cho cộng đồng.
Những bức ảnh đính kèm này cũng chỉ là đại diện cho một góc nhỏ trong vô vàn khoảnh khắc đã có cùng cô: Từ buổi gặp gỡ đầu tiên cho đến một số sự kiện, hoạt động trong các năm sau đó…
Sau tất cả, vẫn luôn còn lại những nụ cười – của yêu thương, bao dung lưu giữ giữa thời gian.
Như những dòng cảm xúc thuở ban đầu khi gặp gỡ – em đã viết vào ngày 6/2/2015 – sau 10 ngày trở thành BMSer:
💁🏻♂️ NỤ CƯỜI NGỜI BAN MAI
Mẹ chẳng nói cùng con về những ước mơ
Cha chưa nói về những bến bờ con sẽ tới
Tuổi thanh xuân sôi nổi
Con tự vẽ mình bằng khao khát những ban mai…
Mùa cứ thở dài, rối bời trong mắt ai
Con tập mỉm cười trong muôn bờ sóng gió
Rồi bình minh xòe nở
Rồi mây trắng đầy thềm…
Con nâng niu từng hạt mầm qua năm tháng lớn lên
Bằng nụ cười Người Ban Mai từ mẹ
Bằng niềm tin từ vai cha lặng lẽ
Đã cõng đời con qua gian khó nhọc nhằn.
Mẹ đếm tuổi mình bằng những nếp thời gian
Con đếm tuổi bằng mỗi mùa chim tung cánh
Những tâm hồn trẻ thơ đầy ước vọng
Từ mái trường này vỗ bến tương lai
Những sớm mai…. Những sớm mai….
Nụ cười con ngát dặm dài mùa thương
Vương hương cho một mái trường
Xanh qua năm tháng tình ươm nụ chồi.
22h43, 6/2/2015
LƯƠNG ĐÌNH KHOA

🌳 Với đặc thù của công việc, nên chắc chắn em không thể không tìm hiểu về mái nhà chung này. Và câu chuyện về cô Mai Thị Lan Anh – một cô giáo Tiếng Anh có cơ hội tiếp xúc, tìm hiểu về những mô hình giáo dục hiện đại trên đất Mỹ, ngay lập tức đặt ra câu hỏi: “Nước bạn có thể, vậy còn nước mình – tại sao không?” là một câu chuyện truyền cảm hứng đặc biệt trong em về thông điệp: Tôi có thể.
Trước năm 2015, em hoạt động nhiều trong mảng liên quan đến giới trẻ và các bạn học sinh, sinh viên các trường Đại học, rồi mở quán trà giao lưu tiếp xúc với khách nhiều – nhưng đứng trước nhiều thứ của cuộc sống khi đối diện, vẫn luôn có những băn khoăn, nghi ngại, để bỏ lỡ nhiều thứ. Thì câu chuyện về sự ra đời của Ban Mai, tư duy nhìn mọi thứ quanh mình với thông điệp “Tôi có thể” thường xuyên hiện hữu, tiếp thêm niềm tin cho em hơn trong mỗi bước mình đi, mỗi việc mình làm.
Có lẽ chính bởi ước mơ, khao khát về một môi trường giáo dục tập trung cao vào việc hoàn thiện nhân cách, đạo đức, tri thức; giúp học sinh phát triển toàn diện, trở thành công dân toàn cầu quá mạnh mẽ, nên cô dành trọn mọi tình yêu, tâm huyết, sự nỗ lực để biến ước mơ trở thành hiện thực: Từ khó khăn những ngày đầu khi thuyết phục gia đình ủng hộ để xây dựng ước mơ, cho đến việc nâng cao giá trị con người, cụ thể là tập hợp, đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giáo viên chuyên nghiệp, có trình độ cao để cùng xây dựng ước mơ hằng khao khát.
Thẳng thắn nhìn nhận trong một môi trường giáo dục: ít nơi nào dành nhiều cơ hội học tập cả trong và ngoài nước để đắp bồi, gia tăng giá trị cả về kiến thức, kỹ năng, nhân cách cho đội ngũ nhân sự như Ban Mai. Bởi một điều hiển nhiên: Những người thầy chất lượng sẽ góp phần tạo nên những thế hệ học sinh chất lượng, góp phần truyền cảm hứng làm nên những cuộc đời thực sự tỏa sáng trong tương lai.
Ước mơ thường xuyên trăn trở, Ban Mai đã ra đời. Điều đầu tiên người phụ nữ ấy nghĩ đến cho Ban Mai là việc nâng cao giá trị con người, cụ thể là tập hợp,đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giáo viên chuyên nghiệp, có trình độ cao để cùng xây dựng ước mơ hằng khao khát.
Và thực tế đã chứng minh, 14 năm qua, Ban Mai đã làm nên vô vàn điều kỳ diệu, khởi đầu vững chắc cho hàng vạn em thơ. Bệ phóng ước mơ cho vô vàn những cánh chim đang tự tin sải cánh bay cao, bay xa dưới ánh mặt trời.
Cảm ơn cô. Cảm ơn Ban Mai.

🔴🔴🔴 DÁM ƯỚC MƠ VÀ TÌM CÁCH BIẾN ƯỚC MƠ ẤY TRỞ THÀNH HIỆN THỰC
➡ Đó là những điều đầu tiên khi em nghĩ về cô Lan Anh Mai – người mà em từng chia sẻ ngay từ buổi gặp gỡ đầu tiên (tháng 1/2015 tại tầng 2 khu Hiệu bộ – Ban Mai school) rằng: Cô giống với cô giáo dạy Văn cấp 2 của em quá.
🌳 MỘT TRONG NHỮNG NGƯỜI THẦY TRÊN HÀNH TRÌNH KHƠI TÂM MỞ TRÍ
➡ Từ mái tóc ngắn, khuôn mặt đến cả giọng nói… Có lẽ bởi vậy mà mãi từ đó đến giờ, cách xưng hô giữa em và cô cũng khác với nhiều người. Không phải chị – em, cô – cháu. Mà là cô – em. Nó có một ý nghĩa riêng: Cô cũng như một cô giáo của em trong mối nhân duyên này.
Và từ đó đến nay là hơn 6 năm, ý nghĩa đó vẫn luôn đúng: tình yêu thương, cách cư xử, sự vun đắp của cô dành cho em như một người thầy – một người thầy không trực tiếp đứng lớp, mà bồi đắp cho em những tư duy, kiến thức rất thực tế trên những nẻo đường đời.
➡ 6 năm trước – là hình ảnh, câu chuyện của một người trẻ sống với cái tôi cá tính riêng, quan tâm đến những cảm xúc cá nhân rõ rệt, thì qua từng năm, từng năm, cái tôi ấy dần mờ nhòe hơn, để biết nghĩ nhiều hơn đến những cái ta chung, biết nhận ra ưu nhược điểm của riêng mình để truyền năng lượng tích cực nhiều hơn đến những người xung quanh. Như những câu thơ mà sư phụ Một Bát Cháo Lú đã viết:
“Cảm ơn giông bão cuộc đời
Cho tôi thấy được rằng tôi kiên cường
Cảm ơn vấp ngã giữa đường
Cho tôi đứng dậy mà thương phận người”.
➡ Mọi thứ đã đi qua trong đời, dù buồn hay vui đều là quá trình tiến hóa để mỗi người trưởng thành hơn, nhận ra những giá trị riêng để bước tiếp. Những phút bồng bột, nông nổi nào đó đã có phía ngày hôm qua cũng là hành trình em cần phải đi qua, để đến được với em của ngày hôm nay.
Trên hành trình ấy có sự động viên, khích lệ, và cả niềm tin, sự bao dung. Như cách mà mỗi lần khiến cô buồn, cô luôn khẳng định một niềm tin: “Cô hiểu bản chất của em rất tốt, có thể em chưa hình dung hết nên mới có những suy nghĩ, hành động như vậy”, rồi lại tìm cách giảng giải, khơi mở cho em những góc nhìn tích cực, trái tim biết dung chứa nhiều hơn để bản thân mình có thể trở thành một dòng sông mát trong, cho những người quanh mình cũng có thể đón nhận được sự mát lành ấy.
➡ Em của ngày hôm nay – là sự vun đắp của nhiều nhân duyên, nhiều người thầy lớn – trong đó chắc chắn có hình ảnh của cô, của ngôi nhà lớn Ban Mai. Cảm ơn cô, cảm ơn Ban Mai đã cho em những tháng năm nhận ra nhiều giá trị của cuộc sống, và trưởng thành trong những nhân duyên thiện lành, đầy bao bọc, yêu thương!

Con biết 2 chữ “cảm ơn “ không bao giờ là đủ cả vì những vì bố mẹ làm cho con là không bao giờ nói hết thành lời được. Con chỉ có thể nói cảm ơn bố mẹ vì tất cả.con mong bố mẹ luôn mạnh khoẻ. Con yêu bố mẹ rất nhiều ah 🥰

Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn ba mẹ của rôn, 9 tháng mang nặng đẻ đau, bao nhiêu năm nuôi con vất vả, công sinh thành, nuôi dưỡng của bố mẹ không biết đến bao giờ con mới trả hết. Chỉ mong bố mẹ sức khỏe tốt để mãi bên cạnh con.
🍀🍀🍀Cảm ơn vì tôi được điều hành và tổ chức những BUỔI CHÀO CỜ ĐẶC BIỆT như thế!🍀🍀🍀
🌻Trong cuộc đời mình, tôi đã từng tham gia và tham dự rất nhiều buổi chào cờ khác nhau. Khi còn là học sinh, lẽ dĩ nhiên, sáng thứ 2 hàng tuần nào mà chúng ta không tham gia sinh hoạt dưới cờ – hay còn gọi là hoạt động chào cờ chứ. Tiết chào cờ hồi cấp 3 luôn là thời điểm để mà tôi tranh thủ trò chuyện riêng, tám chuyện cùng lũ bạn khi đó. Còn hồi cấp 2 thì tôi chẳng có thời gian mà trò chuyện với bọn bạn vì tôi đảm nhiệm vai trò Liên đội trưởng 3 năm lớp 6, 7, 8 liền, nên phải làm gương chứ. Nào là điều hành phần nghi thức, sau đó hô cho các bạn đứng nghiêm, chào cờ, rồi hát quốc gia, rồi tổng kết nhận xét các lớp nữa, oai lắm ^^. Còn hồi cấp 1 thì hiện tôi không nhớ kĩ lắm; có chăng thoáng qua hình ảnh những buổi ngồi ngoan theo hàng chờ đến lượt lớp mình được khen thì vỗ tay. 😀
❓❓❓Bạn hỏi, thế thì sao, kể chuyện chào cờ làm gì?
🌱Ơ, phải kể chứ vì bây giờ tôi mới vào phần chính này, phía trên là chào mào thôi, kể lể tí chuyện hồi xửa hồi xưa, đại ý là tôi cũng đã có duyên và từng có kinh nghiệm điều hành chào cờ với vai trò là học sinh rồi.
🌱Còn bây giờ ở Ban Mai, tôi điều hành và tổ chức chào cờ với vai trò là giáo viên cơ.
❓❓❓Bạn hỏi tiếp, thế thì sao? Có gì khác đâu? Cũng vẫn là tổ chức hoạt động sự kiện thôi mà, có gì mà ghê gớm?
🌱Ơ, không ghê gớm mà là đặc biệt. Đặc biệt vì tôi tổ chức chào cờ cho đối tượng các con học sinh mầm non tham gia, cái bọn trẻ con mầm chồi lá từ 3 – 6 tuổi ý, cái bọn trẻ con mà còn khóc lóc ỉ ôi mỗi sáng đến trường nếu không thích đi học, rồi nắng mưa cũng ảnh hưởng đến tâm trạng; hay có khi cô nói mà con chưa kịp hiểu cô nói gì ý; và không phải tổ chức cho 10 – 20 – 30 cháu theo lớp mà sáng thứ 2 nào tôi cũng được gặp tất cả bọn chúng (có mấy trăm cháu thôi mà), tại nơi mà chúng tôi gọi là Nhà hát của những giấc mơ. Ấy vì thế mà lúc nào tôi cũng tự hào nhất trường vì tôi có đến mấy trăm đứa con lận.
❓❓❓Thế bạn đã bao giờ tham dự một buổi lễ chào cờ của học sinh mầm non chưa?
👉Chắc có, nhưng tôi khẳng định luôn là Lễ chào cờ ở trường tôi khác bọt lắm và cực kỳ đặc biệt nữa. Để tôi kể bạn nghe nha.
1️⃣Thứ nhất, về tên hoạt động: chúng tôi gọi đó là hoạt động TRUYỀN CẢM HỨNG đầu tuần.
2️⃣Thứ hai, về quy mô: chúng tôi tổ chức hoạt động tập trung cho toàn bộ học sinh mẫu giáo trong trường, lẽ dĩ nhiên, tùy thuộc số lượng học sinh mỗi năm ( 400 – 600 hs và có khi nhiều hơn thế 😃)
3️⃣Thứ 3, về thời gian: 20 – 25 phút. Vâng, xin nhắc lại: gói gọn trong vòng 20 – 25’ thôi nha. Vì sao? Vì đặc điểm các bạn mầm chồi lá ko tập trung được lâu như học sinh tiểu học ạ; nên mỗi hoạt động chỉ duy trì được nhiêu đó thôi.
4️⃣Thứ 4, về hình thức tổ chức: tập trung, mỗi lớp xếp một hàng dọc ngay ngắn, học sinh đứng tham gia hoạt động từ đầu đến cuối (à nha, HS tiểu học còn được ngồi ghế cơ mà HS mầm non của tôi thì các con đứng cơ, về khoản này thì các em bé hơn hẳn các anh chị rồi). Mà vì sao lại đứng? Sao không cho các con ngồi đi? Vì đơn giản là chúng tôi muốn các con được rèn luyện sức bền và ý chí kiên trì nha.
5️⃣Thứ 5, về nội dung hoạt động: Chào đón – Tâm thái truyền cảm hứng – Chào cờ – Tổng kết thi đua, vinh danh – Phát động phong trào tuần/ Định hướng hoạt động –Lãnh đạo Văn nghệ theo lớp – Hát/ nhảy tập thể – Kết thúc.
❓❓❓Bạn hỏi: có 20 – 25’ mà làm lắm hoạt động thế, rồi các con học sinh có thấy chán không? Rồi cứ đứng suốt thế, liệu có tập trung được không? Rồi là đông như vậy, có quản lý được không, kiểu gì học sinh chẳng nói chuyện?
🌱Ừ, các con không chán, lại tập trung chứ, chúng tôi vẫn quản lý được, các con cũng tranh thủ tâm sự với nhau mà, nhưng hoạt động vẫn diễn ra hiệu quả.
❓❓❓Why?
🌱Bởi vì chúng tôi là học sinh và thầy cô Ban Mai ạ ^^
❤️Cảm ơn các con học sinh và các thầy cô đã đúng giờ.
❤️Cảm ơn các con học sinh và các thầy cô đã phối hợp tích cực: từ nề nếp, tác phong di chuyển, đi lại, nói năng.
❤️Cảm ơn các nguyên tắc cùng thắng, tôn trọng khi tham dự hoạt động sự kiện: Mặc đồng phục tới trường; Trật tự lắng nghe; Di chuyển nhẹ nhàng.
❤️Cảm ơn những ánh mắt, khuôn mặt đáng yêu, rạng rỡ chào đón ngày thứ 2 đầu tuần.
❤️Cảm ơn những đôi mắt nhắm, những đôi tai biết lắng nghe, những trái tim cảm nhận Lời cảm ơn khi cô Diễn đọc.
❤️Cảm ơn những dáng hình nghiêm nghị, ngay ngắn; những cánh tay đặt trên ngực trái; cảm ơn những ánh mắt hướng về lá cờ Tổ Quốc, hô vang khẩu hiệu; Nghiêm! Chào cờ – Chào; cảm ơn những lời ca tiếng hát hào hùng ngân vang giai điệu Quốc ca hùng tráng.
❤️Cảm ơn những đôi tay giơ cao, nhiệt liệt chúc mừng những thành tích cá nhân và tập thể đã đạt được trong tuần.
❤️Cảm ơn những phần giao lưu, chia sẻ, định hướng phong trào, hoạt động, mở ra và thiết lập mục tiêu của một tuần học tập và làm việc mới cho các con và các thầy cô.
❤️Cảm ơn những tiết mục văn nghệ đáng yêu, công phu; với các MC 3 tuổi, 4 tuổi, 5 tuổi cực kì dễ thương đến từ các lớp.
❤️Cảm ơn những bài hát tập thể, những bài nhảy Flashmob khiến chúng ta thương nhau hơn, gần nhau hơn, tràn đầy năng lượng.
❤️Cảm ơn vì tuần nào chúng tôi cũng cùng nhau bắt đầu 1 tuần làm việc mới với tâm biết ơn, với cảm xúc yêu thương đong đầy, với tinh thần hào hứng, say mê, sáng tạo
❤️Cảm ơn vì chúng tôi, các thầy cô và các con học sinh, đã được nuôi dưỡng và bồi đắp nhân cách mỗi ngày như thế.
🌻🌻Cảm ơn, cảm ơn, và cảm ơn!🌻🌻
❤️Cảm ơn chị Mai Hoa vì đã cho em cơ hội được vinh dự đứng trước toàn trường, dẫn dắt các thầy cô và các con học sinh khởi đầu tuần mới với một hoạt động vô cùng ý nghĩa và truyền cảm hứng.
❤️Cảm ơn chị vì mỗi khi đọc lời cảm ơn, em lại nhớ tới buổi đầu tiên em tổ chức hoạt động này, chị đã dụng công, dụng tâm lên dự và góp ý để em làm tốt hơn, chuyên nghiệp hơn qua từng buổi.
❤️Cảm ơn vì các chị BGH luôn đồng hành, bộ phận kĩ thuật luôn hỗ trợ em trong quá trình tổ chức, các thầy cô giáo luôn phối hợp, các con học sinh luôn hào hứng tham gia.
❤️Cảm ơn vì mỗi buổi chào cờ lại mang đến cho em những cảm xúc khác nhau, không buổi nào giống buổi nào. Cảm ơn vì hoạt động này đã làm nên thương hiệu Ms Diễn và được nhớ tới bởi tất cả các con học sinh.
🌻🌻Cảm ơn, cảm ơn, và cảm ơn!🌻🌻
——————-

🌳 Gửi cô Mai Thị Lan Anh!
Em của ngày hôm nay đã khác em ngày hôm qua. Cô của ngày hôm nay cũng khác cô ngày hôm qua: không chỉ là hình ảnh của một người dám nghĩ, dám ước mơ và hành động nữa, mà còn là một người truyền cảm hứng để mỗi ngày đang sống, mỗi nhân duyên gặp gỡ đều thấy được những điều tích cực trong nhau, trong những điều bình dị mà cuộc đời đang dành tặng cho mỗi chúng ta. Để cùng nhau sống tròn vai, tròn việc, tròn nhân duyên, cùng nhau viết nên những câu chuyện đẹp cho từng ngày.
Viết về cô, có lẽ chừng đó là chưa đủ để phác họa hết. Và trong một khoảnh khắc như đêm nay – em cũng chưa thể hồi tưởng hết được những cảm xúc, câu chuyện, kỷ niệm mình đã đi qua, đã có cùng cô và Ban Mai trong hơn 6 năm qua.
Chỉ biết là sơ đồ nhân sự mở rộng thêm, em ít có cơ hội gặp gỡ, tiếp xúc thường xuyên, liên tục với cô như nhiều năm trước. Nhưng vẫn cảm nhận được năng lượng, sự tin yêu từ cô. Và vẫn luôn nguyện cầu cho những dự định, ước mơ phía trước của cô sẽ được viên mãn. Bởi em biết, đó luôn là những ước mơ mang lại nhiều giá trị lợi lạc cho số đông, thắp sáng cho cộng đồng.
Những bức ảnh đính kèm này cũng chỉ là đại diện cho một góc nhỏ trong vô vàn khoảnh khắc đã có cùng cô: Từ buổi gặp gỡ đầu tiên cho đến một số sự kiện, hoạt động trong các năm sau đó…
Sau tất cả, vẫn luôn còn lại những nụ cười – của yêu thương, bao dung lưu giữ giữa thời gian.
Như những dòng cảm xúc thuở ban đầu khi gặp gỡ – em đã viết vào ngày 6/2/2015 – sau 10 ngày trở thành BMSer:
💁🏻♂️ NỤ CƯỜI NGỜI BAN MAI
Mẹ chẳng nói cùng con về những ước mơ
Cha chưa nói về những bến bờ con sẽ tới
Tuổi thanh xuân sôi nổi
Con tự vẽ mình bằng khao khát những ban mai…
Mùa cứ thở dài, rối bời trong mắt ai
Con tập mỉm cười trong muôn bờ sóng gió
Rồi bình minh xòe nở
Rồi mây trắng đầy thềm…
Con nâng niu từng hạt mầm qua năm tháng lớn lên
Bằng nụ cười Người Ban Mai từ mẹ
Bằng niềm tin từ vai cha lặng lẽ
Đã cõng đời con qua gian khó nhọc nhằn.
Mẹ đếm tuổi mình bằng những nếp thời gian
Con đếm tuổi bằng mỗi mùa chim tung cánh
Những tâm hồn trẻ thơ đầy ước vọng
Từ mái trường này vỗ bến tương lai
Những sớm mai…. Những sớm mai….
Nụ cười con ngát dặm dài mùa thương
Vương hương cho một mái trường
Xanh qua năm tháng tình ươm nụ chồi.
22h43, 6/2/2015
LƯƠNG ĐÌNH KHOA

🌳 Với đặc thù của công việc, nên chắc chắn em không thể không tìm hiểu về mái nhà chung này. Và câu chuyện về cô Mai Thị Lan Anh – một cô giáo Tiếng Anh có cơ hội tiếp xúc, tìm hiểu về những mô hình giáo dục hiện đại trên đất Mỹ, ngay lập tức đặt ra câu hỏi: “Nước bạn có thể, vậy còn nước mình – tại sao không?” là một câu chuyện truyền cảm hứng đặc biệt trong em về thông điệp: Tôi có thể.
Trước năm 2015, em hoạt động nhiều trong mảng liên quan đến giới trẻ và các bạn học sinh, sinh viên các trường Đại học, rồi mở quán trà giao lưu tiếp xúc với khách nhiều – nhưng đứng trước nhiều thứ của cuộc sống khi đối diện, vẫn luôn có những băn khoăn, nghi ngại, để bỏ lỡ nhiều thứ. Thì câu chuyện về sự ra đời của Ban Mai, tư duy nhìn mọi thứ quanh mình với thông điệp “Tôi có thể” thường xuyên hiện hữu, tiếp thêm niềm tin cho em hơn trong mỗi bước mình đi, mỗi việc mình làm.
Có lẽ chính bởi ước mơ, khao khát về một môi trường giáo dục tập trung cao vào việc hoàn thiện nhân cách, đạo đức, tri thức; giúp học sinh phát triển toàn diện, trở thành công dân toàn cầu quá mạnh mẽ, nên cô dành trọn mọi tình yêu, tâm huyết, sự nỗ lực để biến ước mơ trở thành hiện thực: Từ khó khăn những ngày đầu khi thuyết phục gia đình ủng hộ để xây dựng ước mơ, cho đến việc nâng cao giá trị con người, cụ thể là tập hợp, đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giáo viên chuyên nghiệp, có trình độ cao để cùng xây dựng ước mơ hằng khao khát.
Thẳng thắn nhìn nhận trong một môi trường giáo dục: ít nơi nào dành nhiều cơ hội học tập cả trong và ngoài nước để đắp bồi, gia tăng giá trị cả về kiến thức, kỹ năng, nhân cách cho đội ngũ nhân sự như Ban Mai. Bởi một điều hiển nhiên: Những người thầy chất lượng sẽ góp phần tạo nên những thế hệ học sinh chất lượng, góp phần truyền cảm hứng làm nên những cuộc đời thực sự tỏa sáng trong tương lai.
Ước mơ thường xuyên trăn trở, Ban Mai đã ra đời. Điều đầu tiên người phụ nữ ấy nghĩ đến cho Ban Mai là việc nâng cao giá trị con người, cụ thể là tập hợp,đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ giáo viên chuyên nghiệp, có trình độ cao để cùng xây dựng ước mơ hằng khao khát.
Và thực tế đã chứng minh, 14 năm qua, Ban Mai đã làm nên vô vàn điều kỳ diệu, khởi đầu vững chắc cho hàng vạn em thơ. Bệ phóng ước mơ cho vô vàn những cánh chim đang tự tin sải cánh bay cao, bay xa dưới ánh mặt trời.
Cảm ơn cô. Cảm ơn Ban Mai.

🔴🔴🔴 DÁM ƯỚC MƠ VÀ TÌM CÁCH BIẾN ƯỚC MƠ ẤY TRỞ THÀNH HIỆN THỰC
➡ Đó là những điều đầu tiên khi em nghĩ về cô Lan Anh Mai – người mà em từng chia sẻ ngay từ buổi gặp gỡ đầu tiên (tháng 1/2015 tại tầng 2 khu Hiệu bộ – Ban Mai school) rằng: Cô giống với cô giáo dạy Văn cấp 2 của em quá.
🌳 MỘT TRONG NHỮNG NGƯỜI THẦY TRÊN HÀNH TRÌNH KHƠI TÂM MỞ TRÍ
➡ Từ mái tóc ngắn, khuôn mặt đến cả giọng nói… Có lẽ bởi vậy mà mãi từ đó đến giờ, cách xưng hô giữa em và cô cũng khác với nhiều người. Không phải chị – em, cô – cháu. Mà là cô – em. Nó có một ý nghĩa riêng: Cô cũng như một cô giáo của em trong mối nhân duyên này.
Và từ đó đến nay là hơn 6 năm, ý nghĩa đó vẫn luôn đúng: tình yêu thương, cách cư xử, sự vun đắp của cô dành cho em như một người thầy – một người thầy không trực tiếp đứng lớp, mà bồi đắp cho em những tư duy, kiến thức rất thực tế trên những nẻo đường đời.
➡ 6 năm trước – là hình ảnh, câu chuyện của một người trẻ sống với cái tôi cá tính riêng, quan tâm đến những cảm xúc cá nhân rõ rệt, thì qua từng năm, từng năm, cái tôi ấy dần mờ nhòe hơn, để biết nghĩ nhiều hơn đến những cái ta chung, biết nhận ra ưu nhược điểm của riêng mình để truyền năng lượng tích cực nhiều hơn đến những người xung quanh. Như những câu thơ mà sư phụ Một Bát Cháo Lú đã viết:
“Cảm ơn giông bão cuộc đời
Cho tôi thấy được rằng tôi kiên cường
Cảm ơn vấp ngã giữa đường
Cho tôi đứng dậy mà thương phận người”.
➡ Mọi thứ đã đi qua trong đời, dù buồn hay vui đều là quá trình tiến hóa để mỗi người trưởng thành hơn, nhận ra những giá trị riêng để bước tiếp. Những phút bồng bột, nông nổi nào đó đã có phía ngày hôm qua cũng là hành trình em cần phải đi qua, để đến được với em của ngày hôm nay.
Trên hành trình ấy có sự động viên, khích lệ, và cả niềm tin, sự bao dung. Như cách mà mỗi lần khiến cô buồn, cô luôn khẳng định một niềm tin: “Cô hiểu bản chất của em rất tốt, có thể em chưa hình dung hết nên mới có những suy nghĩ, hành động như vậy”, rồi lại tìm cách giảng giải, khơi mở cho em những góc nhìn tích cực, trái tim biết dung chứa nhiều hơn để bản thân mình có thể trở thành một dòng sông mát trong, cho những người quanh mình cũng có thể đón nhận được sự mát lành ấy.
➡ Em của ngày hôm nay – là sự vun đắp của nhiều nhân duyên, nhiều người thầy lớn – trong đó chắc chắn có hình ảnh của cô, của ngôi nhà lớn Ban Mai. Cảm ơn cô, cảm ơn Ban Mai đã cho em những tháng năm nhận ra nhiều giá trị của cuộc sống, và trưởng thành trong những nhân duyên thiện lành, đầy bao bọc, yêu thương!

Con biết 2 chữ “cảm ơn “ không bao giờ là đủ cả vì những vì bố mẹ làm cho con là không bao giờ nói hết thành lời được. Con chỉ có thể nói cảm ơn bố mẹ vì tất cả.con mong bố mẹ luôn mạnh khoẻ. Con yêu bố mẹ rất nhiều ah 🥰

